Showing posts with label beo. Show all posts
Showing posts with label beo. Show all posts

Sunday, 28 November 2010

Đăng ngày: 12:38 28-11-2010
Thư mục: Tổng hợp

Liên đoàn bóng đá Sìgoòng đang bỏ một đống tiền hè nhau tổ chức cuốn sách lịch sử bóng đá Việt nam, mời một nhà văn yêu cuồng nhiệt bóng đá, làm chủ biên. Ngoài yêu cuồng nhiệt và hiểu biết luật FIFA, tịnh không có ai đủ uy tín về khoa học sử nằm trong ban biên tập. Quan sát cách họ đang đi sưu tầm tư liệu mà Beo chết cả cười. Không phương pháp luận, không luôn cả đề cương định hướng, nghe ở đâu nói hoặc tự các cá nhân cảm thấy cái gì hay, tốt là ghi chép biên chụp nhiệt tình. Ví dụ mai mốt vớ phải tấm hình, Tam Lang đứng dưới cờ ba sọc, chả hiểu họ sẽ chọn phương án nào trong ba cách vất đi, tôn trọng nguyên trạng hay, photoshop béng cái cờ.

Suy rộng ra, chính trị Việt nam hiện cũng đang làm y trang cách thế.

Thời ông Phan Văn Khải lập ra ban cố vấn của Thủ tướng, chiểu theo những gì các vị trong ban này phát biểu với báo chí (và nếu báo chí ghi chính xác ý kiến họ), toàn thấy trớt quớt đâu không. Ví như ngừơi ta cần lời đáp nhanh biến động giá vàng thế này thì ứng xử với lãi xuất ngân hàng ra sao thì anh trả lời nên cho ca sĩ hải ngoại về nước biểu diễn vậy. Ông Nguyễn Tấn Dũng giải tán ban này khi lên nắm quyền. Những nhân vật chủ chốt sau đó quy tụ vào Viện IDF. Sau những ý kiến không đồng thuận về quan điểm, là điều dưới cả bình thường trong khoa học, các nguyên khí quốc gia đùng đùng giải tán vì một lý do rất sìcăngđan. Thực tế hiển hiện, bây giờ ngoại trừ bạn Beo, ai buồn nhắc đến IDF nữa. Cú giáng trả không cần động thủ của chính quyền với IDF chính là thời gian và sự bạc bẽo của công luận.

Trong con mắt Beo, các bậc trí thức hàng hiệu này vẫn phải bám chặt vào trạng thái tinh thần một nhúm chính quyền hơn là độc lập Làm cây thông đứng giữa trời mà reo. Nói cách khác, họ đặt cái tôi của mình cao hơn cả vận nước hưng vong.

Chính trị Việt nam đang làm y trang cách thế bởi trí thức Việt nam hiện chỉ có thế.

Có một sự thật không nhiều người biết, là các ý tưởng phải đổi mới về lý thuyết vận hành đất nước, xuất hiện từ thời cụ Trường-Chinh. Đây là nhà lý luận đúng nghĩa, hiếm hoi trong suốt lịch sử 70 năm của Đảng cộng sản Việt nam. Cũng phải đến thời cụ Nguyễn Văn Linh mới chín muồi tất cả những điều kiện để đưa các ý tưởng kia thành hiện thực. Và phe phái bảo thủ hay cấp tiến chỉ xuất hiện và tồn tại một thời gian ngắn trong giai đoạn này.

Mở ngoặc tẹo là bạn Beo rất chia sẻ với những nhân vật bị gắn mác bảo thủ. Họ đã hy sinh quá nhiều lợi ích riêng để đi đến cái đích màu đỏ, tự dưng có kẻ bảo, không, đến cái đích xanh kia. Và không một ai giải thích được cho họ, xanh tốt đẹp hơn đỏ ở điểm nào hay phải trả giá thêm cái gì nữa để tới đích mới.

Gần 20 năm nay, cặp khái niệm đối lập trên không còn tồn tại ngoài đời thật. Những năm 2010 này, nó được thay thế bằng cặp khác: thân Trung hoặc thân Mỹ. Hồ Chí Minh để lại một tư tưởng lớn nhất trong sự nghiệp của ông là Độc lập dân tộc, thâm sâu của cuộc vận động học tập tư tưởng đạo đức HCM dăm năm nay chính là nhằm loại trừ cặp khái niệm mới kia. Dĩ nhiên, cho đến khi bạn Beo ngồi biên blog lăng nhăng này, ông Cụ vẫn chưa thành công.

Trong đợt tổng công kích chưa từng có tiền lệ trên chính trường quốc nội vào đích danh thủ tướng, Beo không hề thấy ai đưa ra nhân vật có thể thay thế ông vào tháng 1 sang năm. Vì không thể đưa ra dẫn chứng chốn công cộng nên Beo đưa ra dự đoán: nếu ông Nghìn cân rớt võ đài thì năm sau không có chuyến thăm Vn của TT Obama và, chuyến xuất ngoại đầu tiên của Hồ Cẩm Lú Ôn Gia Hèn là sang cảm tạ cha chú Hồ Cẩm Đào Ôn Gia Bảo.

Trí thức chỉ có thế nên chính trường không thế, mới lạ.

Đôi khi Beo có ý nghĩ khá tiểu nhân là khoái trá cực kỳ khi đám đông chống Tàu khí thế kia té bật ngửa nếu biết họ đang support cho những nhân vật sẽ quỳ mọp trước Tàu, trong tương lai. Beo là thải khí, không phải nguyên khí, ngu gì bỏ lỡ cơ hội sung sướng, mọi nhẽ.

Wednesday, 24 November 2010

Blog Beo

MÓN SANG TRỌNG

Đăng ngày: 13:03 24-11-2010
Thư mục: Tổng hợp

Khó có thể trách báo chí khi nguyên kỳ họp quốc hội chỉ chăm chăm vào vinashin bauxite hay tàu cao tốc, vì như có lần Beo đã nói, báo chí tuyệt đại đa số chỉ phục vụ cho người đọc thành phố, các thượng đế muốn được hầu những món sang trọng đó, thì phải chiều. Riêng Beo, nhăm nhăm vào coi chỗ nào người ta héo lánh đoái hoài đến người nông dân.

Phiên chất vấn hôm qua có một câu hỏi rất hay hok nhớ tên người hỏi vì tàng hình lướt nhanh quá. Ông đặt vấn đề các chính sách đường hướng của chính phủ với tình trạng tái diễn nhiều năm nay được mùa mất giá được giá mất mùa của ngừơi nông dân. Cách trả lời qua quýt của BT tài chính mà dính vào mấy món sang trọng trên kia, hôm nay hẳn no đòn với báo chí rồi chứ chẳng rơi vào thinh không như thế.

Nhiệm kỳ đầu, bác Khỏe đi tỉnh nào cũng đặt vấn đề chúng ta phải trồng cây gì nuôi con gì, rồi lửng câu trả lời. Và nông dân, hết bán tháo basa nuôi lóc rồi lại bán đổ lóc nuôi basa, chặt bằng sạch tiêu trồng càphê rồi lại đốn hết càphê trồng tiêu, y như con kiến leo cành đa… Một rừng cục vụ viện khoa học nông nghiệp nhưng loại bưởi hạng nhất thuần chủng Việt do ăn may mà có, được chiết ra từ một cây tổ vườn nhà tự dưng ra trái ngon đột xuất. Những năm 90, người Thái đã ý thức rất cao và thành công trong khoa học nông nghiệp khi lai tạo ra nhiều loại giống cây trồng với sản lượng và chất lượng mà, cho đến thời điểm hiện nay, 20 năm sau nông nghiệp Việt vẫn chưa đuổi kịp. Sau hai nhiệm kỳ, nông dân Việt vẫn chỉ trông mong trồng cây tài mà nuôi con ca ve, để đổi đời.

Phiên chất vấn thủ tướng sáng nay, Beo cứ chờ hoài xem có ai đặt câu hỏi, non hai tháng nữa hết nhiệm kỳ chính phủ, ông và bầu đoàn của ông đã làm được những gì cho người nông dân bớt khổ. Lại vẫn lặp đi lặp lại (như vẹt) những câu đã chất vấn nát ra ngày hôm qua về dăm món sang trọng. Chỉ thêm ông Lạng sơn hỏi ông Nghìn cân có khôn ngoan không về một bài đăng trên web chính phủ. Rồi ông kia bốp phát giữa mồm, đúng hay sai luật chứ déll có loại đánh giá khôn hay ngu nơi chính trừơng.

Nông dân thấp cổ bé họng thế, chắc khó có nổi âm lượng đang xoe xoé, vang vang bàn tính về những món sang trọng. Beo thấy nó giống cảnh tấp nập dọn cỗ chuẩn bị cho mùa cúng giỗ mới, hơn là lưu tâm để mắt tới đám đông bập bênh sống giữa chuẩn đói hay đủ ăn, bên rìa mâm cỗ.

Monday, 22 November 2010

Beo viết về Lê Công Định và Việt Tân

MẠNG VÀ ĐỜI (số 2)

Đăng ngày: 09:11 22-11-2010
Thư mục: Tổng hợp

“Để kết thúc bài viết, xin gửi đến blogger Beo, bà hãy đừng quên rằng bản thân mình là một lãnh đạo của cơ quan báo chí của đảng, hơn nữa là đảng viên Cộng sản phải tuân thủ kỷ luật không được phát ngôn bừa bãi”.

Trên đây là đoạn giáo huấn đậm đà chất tuyên giáo chất chi bộ chất công an…dành cho bạn Beo, khi Beo dùng từ cuốc hội thay cho quấc họi.

Hài vãi linh hồn, chú này đảng viên Việt Tân. Hài, nhưng đừng cười vội, vì đây cũng chính là nhân vật đã bán Lê Công Định với giá rất mạt, khi Định sang học lớp đấu tranh bất bạo động do đảng chú tổ chức tại Thái lan. Chữ in nghiêng bên trên, Beo biên bằng giọng bản năng gốc của chú đó.

Khi nào xuất kho Định, Beo sẽ tải lên đây dăm cái hình tặng Định để thấm thía nẫu đời rân với chả trủ. Còn từ nay tới đó, tốt nhất là chú quấc họi nên treo cái sinh tử lệnh vào mấy địa chỉ blog rồi hô hoán ầm lên như bà vợ bá Kiến trong truyện Chí Phèo ấy, nhằm giữ nick name, hỉ!

Loạt entry này sẽ từ từ kể, chuyện chém gió văng mạng và chân tướng đời, khác biệt nhau, ra sao.

Wednesday, 17 November 2010

Lưu ý bài Dương Thu Hương nhắc đến Beo

Bài trước của DTHuong có đoạn dài nhắc đến Beo/

Trích lại:

"

Hồ Thu Hồng tuy là gái bao, nhưng lại có thẻ nhà báo, tờ báo cô ta đang điều hành là Thể Thao TpHCM. Như thế, cô Hồng là thứ gái bao có chữ, cao cấp hơn các chị em khác một cái đầu nên tuy kém mã nhất trong bọn cô vẫn được trai chơi sủng ái.

Cậy mình có chữ, cô Hồ Thu Hồng mở cả một site internet để chửi bới những người đấu tranh cho dân chủ và trước hết, để ca ngợi ông Nguyễn Văn Hưởng là “Người đàn ông tài cao, học rộng”, người đã “yêu chiều cung phụng hết lòng” mỹ nhân. Nỗi hân hoan cũng như sự tận tuỵ với người tình của cô Hồng là dễ hiểu.

Trước đây, khi còn là vợ nhà văn Trần Nhật Tuấn, cô ta chỉ là một phóng viên báo tầm thường, không đến nỗi túng thiếu nhưng cũng chưa bao giờ dư dả. Từ khi trở thành gái bao của ông Trần, cuộc đời cô Hồng đổi thay như có phép mầu, cô ta xây nhà lầu cho mình, xây nhà lầu cho bố mẹ và những người thân khác, cô ta mua hết lô đất này sang dãy nhà kia để cho thuê, rồi gửi các con sang Mỹ học… Niềm hạnh phúc lớn lao đó khiến cô ta không thể ngậm miệng, và hễ có cơ hội là phải rống lên vì sung sướng.

Nếu đọc lại các bài báo cô Hồng từng viết, ta dễ dàng nhận ra điều đó. Tiêu biểu là bài viết về cảm xúc trên vùng đất nung lửa Quảng Trị Đông Hà. Khi tới miền đất này, nhà báo Hồ Thu Hồng chứng kiến nỗi khổ sở của đám dân xung quanh trong thứ khí hậu khắc nghiệt, lại tận hưởng cảm giác mát lạnh của chiếc xe hơi sang trọng mà người tình mua cho, cô ta không thể nén lòng mà phải rên lên hừ hừ vì khoái cảm. Khi cơn khoái cảm lắng dịu, cô Hồng tiếp tục thốt lời tri ân nồng nhiệt với “chàng tài cao học rộng” Nguyễn Văn Hưởng tức Trần. Đọc bài báo này, tôi không khỏi mỉm cười vì liên tưởng đến hình ảnh một con gà mái đang chịu trống, con trống thì im lặng cong lưng, dướn cổ trong cơn khoái lạc, còn con mái lại kêu quang quác để khắp bốn bề rào dậu làng xóm cùng nghe.

Ở đây, cần phải nói rõ rằng tôi không thành kiến với nghề gái bao. Gái điếm và gái bao là những nghề cổ lỗ nhất trong lịch sử nhân loại. Đừng đóng vai đạo đức giả thì phải xác nhận rằng ở đâu có cầu, ở đó có cung. Nghề gái điếm cũng như gái bao tồn tại trong mọi thời đại và mọi nơi chốn vì thời nào và ở đâu cũng có những người đàn ông không đủ điều kiện thành lập gia đình, hoặc có gia đình nhưng bất hạnh với vợ, hoặc vợ họ không đủ sức giải phóng cái dung lượng nhục dục tồn tại trong cơ thể họ như một hoả diệm sơn. Vân vân… Tóm lại, tôi không quan tâm đến nghề gái bao, nhưng tôi quan tâm đến tiền bao gái.

Bởi ở đây, kẻ trả tiền là một bậc lương đống triều đình, kẻ có đầy đủ quyền năng và mánh khoé để rót các thứ quỹ quốc gia sang tài khoản đám mèo cái thoả mãn phần dưới rốn của y. Hồ Thu Hồng sinh năm 1960, đằng trước lắp hai túi bọt biển, đằng sau mông độn silicon, mắt một mí đi mỹ viện cắt thành hai mí, nói đích xác cô ta chưa bao giờ là một mỹ nhân, vậy mà còn được hưởng sự “yêu chiều cung phụng” thả phanh như chính cô ta thú nhận.

Vậy còn các cô khác, các em trẻ trung hơn, xinh đẹp hơn? Các em sinh năm 1970, 1973 và nhất là 1975, da thịt nõn nường hơn, xôi oản đều là của thật chứ không phải đồ giả, mắt hai mí long lanh do cha sinh mẻ đẻ chứ không nhờ dao kéo thẩm mỹ viện can thiệp vào, những em ấy ắt phải được “yêu chiều cung phụng trăm lần hơn”, bởi theo nghề chơi, thuyền nổi khi nước nổi. Để sòng phẳng với luật chơi, để không hổ mặt đấng mày râu, ắt trai chơi Nguyễn Văn Hưởng phải làm đầy hầu bao đám mỹ nhân."


Đây là trả lời của Beo:


Hôm nay có một loạt các bạn kích tớ phản pháo lại bạn Dương Thu Hương. Dưng mà các bạn nhầm to. Đứng ở góc độ liền bà, viết thế về tớ là một nhời khen hết nhẽ đấy, bởi có hàng triệu liền bà, đang mơ được giống tớ, chắc chắn luôn.

Trên đời này, mấy ai kém mã đến mức mắt thẩm mỹ viện hai mí mông ngực sillicon, lại còn già chát chúa, vẫn được giai bao. Mà lại giai ngon, chức cao vọng trọng tiền bạc phủ phê. Không tận hưởng sự sướng vui ấy, quả là phí hoài.

Kết luận thế nhé.


Monday, 8 November 2010

Beo về Le Duc Thuy va Ng Thien Nhan

VIỆT TA NÓ THẾ

Đăng ngày: 11:51 08-11-2010
Thư mục: Tổng hợp

Theo Chủ tịch UB Giám sát tài chính quốc gia …Mỗi lần ông nói, tức thì tác động tốt đến thị trường. Các quyết định hiệu quả và đặc biệt, các hành động rất Tây khi xử lý vụ việc cấp thời của ông, hẳn những ngừơi quan tâm đến lĩnh vực tài chính tiền tệ không dễ quên.

Ông bị choảng cho tơi bời vụ giấy in tiền. Từ chuyện con ông có tên trong những người trúng thầu (gói thầu con ông trúng chỉ chiếm 1/600 trong tổng số thì người ta lờ tịt), đến chuyện nhà cửa. Người ta dùng cả báo chí nước ngoài đánh vào nội địa. Chuyện này Beo từng nhắc sơ sơ trên blog này. Tin tức tuồn ngược ra cho báo chí bản xứ ( có bài do chính thông tín viên một tờ báo trong nước ngụ tại bản xứ chấp bút). Truyền thông trong nước lấy lại coi như bằng chứng tham nhũng Tây phát hiện mà ông, phải trực tiếp chịu trách nhiệm…

Ông từng đỗ bằng Harvard.

Không biết có ai để ý đến việc, ngay sau khi ông thôi kiêm nhiệm chức bộ trưởng bộ giáo dục, các chỉ trích bộ này gần như hàng ngày trước đây, tự dưng ngừng bặt. Điều đó chỉ có thể giải thích hoặc Bộ giáo dục, ngành giáo dục tốt lên đột biến hoặc, ai đó không thể chịu nổi ông.

Ông, 7 năm Đông đức, 1 năm Harvard.

Trường hợp tương tự như hai dẫn chứng trên, vẫn đang diễn ra, công khai và sôi động. Chỉ có điều nó khoác những cái áo khác nhau, nên số đông ngây thơ, không nhìn thấy và bị dẫn dắt.

Hàng vạn bloggers hay hàng vạn người biểu tình chống Tàu, liệu sức mạnh và hiệu quả có bằng một quyết định hay một chữ ký của các nhân vật kể trên? Câu hỏi này trả lời dễ quá.

Tại sao chống Tàu đến cực đoan, nhưng lại đổi những tấm bằng đỏ Harvard kia lấy bằng made in Khựa chính hiệu. Câu này, nếu trả lời cho đến ngọn nguồn con lạch thì mất gáo, nên đành nói đại: Việt ta nó thế.

Thursday, 4 November 2010

BÌNH BÁO (tiếp)

Trong ngày đầu tiên thảo luận về tình hình thực hiện Kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội 2010 và kế hoạch 2011, 32 đại biểu đã phát biểu tại nghị trường, trong đó có 4 ý kiến quyết liệt truy cứu trách nhiệm trong vụ Vinashin mà cụ thể ở đây, đích danh là thủ tướng.

Vietnamnet với tốc độ vô địch, gần một tiếng sau 3 trên 4 ý kiến đã được đẩy lên. Dân trí, vnexpress chậm hơn 1 tiếng. Trang web của các báo giấy hàng đầu post vào đầu giờ hành chính chiều. Sáng hôm sau, đồng loạt tất cả các báo lớn nhỏ, trang nhất, chỉ đăng tập trung vào 4 ý kiến như đã biết.

Ngày thứ 2 cùng nội dung làm việc trên nghị trường. Các đại biểu quân đội, công an lên tiếng. Lật ngược hầu hết ý của 4 vị ngày đầu. Báo chí lại chạy theo, dĩ nhiên, trần thuật mà.

Việc các đại biểu quốc hội đưa ra các ý kiến trái ngược hoàn toàn nhau, rồi tranh luận để đi đến một kết luận, là điều hết sức bình thường. Beo còn thấy nó rất văn minh khi những người làm chính trị bây giờ đã dám, đã biết cách bộc lộ ý chí cá nhân trên con đường phục vụ lợi ích chung.

Nhưng, việc báo chí đưa tin quốc hội như hai ngày đầu tháng 11 này thì lại không bình thường một chút nào. Không phải ai cũng có điều kiện hay thời gian ôm TV cả ngày để theo dõi tường thuật trực tiếp xem 28 ý kiến còn lại trong ngày đầu, các đại biểu nói gì. Thế nên, nếu chỉ đọc báo giấy thì sẽ hiểu rõ ràng rằng, 4 ý kiến kia là ý chí của toàn thể đại biểu quốc hội. Trong khi đó, số đông các ý kiến trong riêng ngày đầu về nông nghiệp và phát triển nông thôn rất cấp bách, rất đáng quan tâm, chiếm đến 2/3 thời lượng thì tuyệt nhiên không báo nào đề cập. Ví dụ: phát biểu của các đại biểu Đào Xuân Nay ( Bình Thuận), Nguyễn Thị Khá (Trà Vinh),Danh Nhưỡng (Kiên Giang), Bùi Thị Hòa (Đắc Nông), Chu Lê Trinh ( Lai Châu)…

Tránh trớ cách gì cũng phải thấy bày ra ở đây: báo chí muốn quốc hội bãi miễn Thủ tướng hoặc, chính ông từ chức hơn là đưa tin về một phiên họp quốc hội- một cách trong sáng.

***

Nhìn ông trên quốc hội trông rất thương. Ông già nhanh so với ngày mới nhậm chức. Nhiệm kỳ của ông biết bao nhiêu biến cố, quốc nội cũng như thế giới. Ông góp vai trò cực lớn trong việc định vị Việt nam trên trường quốc tế. Ở ông đầy chất mã thượng của dân Nam bộ xưa, mà chính trị, hẳn là nơi không dung chứa sự mã thượng.

***