| Nguyễn Giang: 'Muốn tác động không thể dùng làn sóng ngắn' Hà Giang/Người Việt Ngày bước chân vào làm việc với BBC năm 1999, phóng viên Nguyễn Giang, trước đó là cộng tác viên của đài RFI ở Pháp, không nghĩ rằng mình sẽ sống ở Anh lâu, mà chỉ “định làm khoảng một hai năm” thôi. | 
| | Trưởng ban Việt ngữ BBC Nguyễn Giang (thứ ba từ trái) đang trình bày cho khách xem mẫu giao diện của trang BBC năm 2007. Từ trái: Nhà báo Lê Phan, Tổng giám đốc Little Saigon Radio Mai Khanh, Nguyễn Giang, và ông Vũ Thư Hiên. (Hình: Khôi Nguyên) | Thắm thoát đã 12 năm. Phóng viên Nguyễn Giang ngày xưa, sau hai năm làm việc đã không bỏ đi mà còn gắn bó với BBC trong vai trò trưởng ban Việt Ngữ từ đầu năm 2002. Trải qua bao thăng trầm với chương trình phát thanh tiếng Việt, nhìn những đổi thay từ 3 buổi phát thanh giảm xuống còn 2, rồi giảm xuống 1, rồi từ 30 phút xuống còn 15 phút. Song song với trang web ngày cảng trưởng thành, trưởng ban Việt Ngữ của đài BBC nghĩ gì về việc phải hoàn toàn ngưng hẳn chương trình phát thanh, dồn mọi nỗ lực vào trang báo mạng, và hướng đi cho tương lai của ban Việt Ngữ như thế nào? Mời quý độc giả theo dõi cuộc phỏng vấn giữa phóng viên Hà Giang báo Người Việt và Trưởng ban Việt ngữ Nguyễn Giang để tìm hiểu. -Hà Giang (NV): Nhìn về chặng đường dài đã đi qua, điểm gì khiến anh hãnh diện nhất về chương trình Việt Ngữ BBC? -Nguyễn Giang: Ðiều mà tôi có thể tự hào là đã góp phần với anh em tạo được những chuyển biến có thể nói là dẫn đầu trong thế giới vụ. Trong mấy chục ban ngôn ngữ của đài BBC, ban Việt Ngữ đã đi đầu trong việc chuyển sang cách làm tin, cách đưa bài, cách tác động đến một thị trường xa xôi như ở Việt Nam bằng cách chuyển sang những phương tiện truyền thông đa dạng thức. Thống kê mới nhất cho thấy người từ 24 tuổi đến 44 tuổi, tức là giới trẻ đấy, vào đọc trang web của BBC chiếm 60%. Ðiều này cũng bác bỏ đi nhiều huyền thoại là giới trẻ Việt Nam không quan tâm đến thời sự, huyền thoại này hoàn toàn không đúng vì với trang web của BBC bây giờ, hơn 20 triệu lượt người vào đọc mỗi tháng, thì có lúc đến 70% là người Việt Nam, trong đó thì tới 60% ở lứa tuổi dưới 44, còn lứa tuổi từ hơn 24 đến 34 thì cũng chiếm đến khoảng hơn 30%, điều này chứng tỏ là không phải là giới trẻ Việt Nam không quan tâm đến những tin BBC đưa. Ðó là điều tôi rất là tự hào. | 
| | Trưởng ban Việt Ngữ BBC cho rằng “muốn hướng tới tương lai của Việt Nam, muốn tác động lên giới trẻ thì phải qua trang web, phải qua dạng truyền thông multi-media, đa dạng thức, chứ không thể dùng qua làn sóng ngắn nghe thì thầm vào buổi đêm nữa.” (Hình: Nguyễn Giang cung cấp) | -NV: Nếu được làm lại từ đầu thì anh sẽ thay đổi điểm gì? -Nguyễn Giang: Nếu hỏi là mình có thể làm được gì hơn, thì BBC có thể làm được nhiều hơn nữa cho chuyện đưa tin, giới thiệu và đi sâu hơn nữa vào những cộng đồng của người Việt ở nước ngoài, tại vì tôi nghĩ đây là một chìa khóa cho tương lai của Việt Nam sau này, ở chỗ là trong những lúc khó khăn của đất nước Việt Nam thì nhiều khi giải pháp đến từ bên ngoài. Một lý do nữa là nếu làm những chương trình hướng về Việt Nam thì những chuyến đi về Việt Nam không chỉ đắt hơn về mặt tổ chức, mà còn vì liên quan đến nhà nước thì sẽ bị hạn chế về mặt tự do hơn, vì thế có rất nhiều thách thức và phải đặt tâm trí vào đó rất nhiều để liên kết, để tạo ra được những ảnh hưởng ở Việt Nam. Trong khi tôi biết là nếu đi sâu hơn nữa vào những cộng đồng của người Việt ở nước ngoài, có được nhiều bài vở hơn về các cộng đồng nước ngoài, thì có thể tạo nên những tác động nhanh hơn. Ðiều này vì chúng tôi không đủ nhân sự, và ngân sách nên chưa thực hiện được, tuy nhiên khi bỏ bớt phần phát thanh và chỉ chú trọng vào trang web, thì chúng tôi sẽ làm nhiều hơn phần này. -NV: Như vậy đối với anh thì việc ngưng chương trình phát thanh và chuyển nỗ lực đó vào trang web là hướng đi đúng phải không? -Nguyễn Giang: Vâng đấy là hướng đi chung, và từ trước đến nay ban Việt Ngữ đã đi thể nghiệm đi trước so với rất nhiều ban ở đây. Thí dụ bây giờ về lượng người vào đọc chúng tôi đứng ở top 4 top 5 của toàn Thế Giới Vụ, đó cũng là một điều quan trọng. Cùng với sự thay đổi công nghệ bên ngoài, BBC Việt Ngữ đã bắt kịp và còn sáng tạo đi trước hơn các một số ban bạn bè ở đây, thành ra sự cải tổ nó không trở nên nặng nề, vì chúng tôi đã có sẵn trong đội ngũ của mình nhiều người có những skill sets khác nhau. Còn bây giờ có những ban ngôn ngữ phải đóng toàn bộ 3, 4 tiếng phát thanh một ngày chuyển sang làm web vào cuối tháng 3 này, thì đó là một thách thức cả về mặt tổ chức lẫn mặt huấn luyện nhân sự rất là ghê gớm. -NV: Không phải là thính giả của chương trình phát thanh BBC ai cũng có thể vào được trang web, vậy theo anh thì khi chương trình phát thanh bị ngưng có thành phần nào bị thiệt thòi không? -Nguyễn Giang: Trước tin phải nói là chấm dứt chương trình phát thanh, nhưng mà thông tin bài vở hay là cách đưa ra quan điểm hay cách đưa ra bình luận của BBC thì vẫn tồn tại trên trang web, ngoài ra còn được chuyển tải qua điện thoại di động và những phương tiện mới mẻ khác. Chúng tôi cũng biết là làn sóng ngắn có một truyền thống lâu dài rất là đáng kính nhưng mà thực sự nó cũng ít người nghe đi nhiều lắm rồi. Trên thực tế chúng tôi được biết là số người cao tuổi từ 55 đến 64 tuổi nghe chương trình Việt Ngữ của BBC giờ chỉ còn chiếm khoảng 10%. Trong khi đó số người đọc và sử dụng trang web BBC Việt Ngữ liên tục chiếm 60 đến 65%, trong đó khoảng 20 đến 24% đến từ Hoa Kỳ. Những thống kê gần đây nhất cho thấy là muốn hướng tới tương lai của Việt Nam, muốn tác động lên giới trẻ thì phải qua trang web, phải qua dạng truyền thông multi-media, đa dạng thức, chứ không thể dùng qua làn sóng ngắn nghe thì thầm vào buổi đêm nữa, điều đó đối với giới trẻ không tác động. Tất nhiên là nói theo kiểu người phương Tây là “trong một thế giới lý tưởng” đó, thì nếu có một làn sóng FM mạnh ngay cạnh sát ở VN, cả nước bắt được nghe được thì rất là tuyệt vời, nhưng mà trong rất nhiều năm qua chúng tôi đã thử. Tôi đã bỏ rất nhiều công sức để phát triển, thậm chí vận động thuyết phục ban giám đốc của BBC mua lại bằng một khoảng tiền rất lớn của BBC, một làn sóng trung từ Ðài Loan, nghe được từ vài tỉnh từ miền Trung Việt Nam, nhưng mà tiếc là lượng nghe không được rộng. Trong khi làn sóng ngắn thì nó ngày càng ít đi, càng đẩy xa khỏi đô thị đi, thành ra muốn duy trì một tác động, trong khi ngân khoản không cho phép thì mình phải chọn thôi. | 
| | BBC Việt ngữ tiếp đồng nghiệp từ Mỹ qua, tại Covent Garden, London. Từ trái: Nhà báo Quốc Phương (BBC), nhà báo tự do Trần Ðông Ðức, nhà báo Mặc Lâm (RFA), nhà báo Nguyễn Khanh (RFA), nhà báo Lê Hải (BBC), Nguyễn Giang (BBC). (Hình: Trần Ðông Ðức cung cấp) | Tôi muốn nói thêm là tất nhiên xuất thân là một người làm truyền thanh mà, thì luôn luôn tôi có ý tưởng là phát thanh là đó là cách gây tác động rất trực tiếp và rất tình cảm với người nghe. Nhưng ngân sách bị cách thì phải thế thôi, người Việt Nam mình luôn luôn ý thức được là trong khó khăn mình phải tìm ra những giải pháp hữu hiệu nhất. -NV: Sau ngày 26 tháng 3 thì sinh hoạt của ban Việt Ngữ BBC sẽ thay đổi ra sao? BBC chỉ còn là trang báo mạng? Thính giả không còn được nghe những tiếng nói quen thuộc nữa? -Nguyễn Giang: Vẫn có chứ, những phóng sự radio hay phóng sự video chúng tôi vẫn làm bình thường, vẫn với những người đó thôi, không có thay đổi gì đâu. Mọi người có thể vào trong trang web để nghe, hoặc xem. Ðiều khác biệt là sẽ không còn một chương trình cụ thể phát thanh vào một thời điểm nhất định nữa, mà khi nào có tin thì lên, và tin sẽ được update liên tục, còn người nghe hay xem thì “on demand.” Ngoài ra ông tổng giám đốc của chúng tôi hứa là khi cần thì ông sẽ cho mở gấp lại những chương trình phát thanh đặc biệt ở những vùng có thiên tai hay biến động thời sự, v.v... vì ông đã mua sẵn những làn sóng rồi, và những điều này đã được quyết định rồi. Giả sử có những chuyện gì cần thiết gấp cho Việt Nam hay Miến Ðiện hay Trung Quốc chẳng hạn thì những chương trình có thể được mở lại một cách nhanh chóng, chỉ cần mất vài ngày thì có thể set up được rồi. Ở đây chuyên viên kỹ thuật rất giỏi, và các phóng viên nước ngoài cũng là những người kỳ cựu, cho nên mở lại không khó. -NV: Về mặt nhân sự, ban Việt Ngữ bị cắt giảm nặng lắm không? -Nguyễn Giang: BBC Việt Ngữ bị cắt giảm khoảng 33%, so với những ban khác bị cắt từ 16 đến 50%. Hiện chúng tôi có 14 người, kể cả người phụ tá và các producer bán thời gian. Chúng tôi sẽ phải cho một số anh em 4 hay 5 người xin tự nguyện đi hoặc là bố trí lại công việc. Cũng có một số anh em tình nguyện đi rồi, và họ sẽ nhận những khoản tiền bồi thường hợp đồng hay những khoản khác. Còn chúng tôi sau đó thì sẽ tìm cách mở ra 2 vị trí nữa ở bên Bangkok và nếu được thì 1 vị trí nữa ở Hoa Kỳ để đưa được tin nhiều hơn cho Châu Á và cho Hoa Kỳ, nhất là cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ. Dự kiến là sau này chúng tôi sẽ còn khoảng 11 người. -NV: Nói đến trang web, ban Việt Ngữ BBC đã có được một số rất đông độc giả vào tham gia ý kiến cho một số bài viết? Ðây là một sự ngẫu nhiên, hay do ban Việt Ngữ BBC có bí quyết nào? -Nguyễn Giang: Thực ra có hai điều mà tôi muốn nói lên, mà cũng là để cảm ơn, là khi mà chuyển bài từ làn sóng radio lên trang web, thì cái buổi ban đầu của trang web BBC tiếng Việt là nhờ vào cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ. Ðiều này thì không bao giờ có thể quên được, vì thoạt đầu thì không có ngân quỹ, nên chúng tôi phải nhờ vào server của một Việt Kiều ở Nữu Ước, và bây giờ nghĩ lại mới thấy là tin tức ban ngày mình làm phát thanh xong, chiều tối mới đưa lên trang web, thì nó là buổi tối muộn lắm rồi ở Việt Nam rồi, nhưng ở bên Hoa Kỳ thì lại rất sớm. Chính vì thế nên lượng bạn đọc đầu tiên, hay những khách hàng đầu tiên vào viết ý kiến trên trang web BBC tiếng Việt chính là cộng đồng người Việt Hoa Kỳ. Từ đó chúng tôi phát triển lên. Còn trong vấn đề giao lưu với Việt Nam thì BBC đóng một vai trò làm trung gian để mở ra một diễn đàn để nêu ra nhiều chủ đề, gọi là chủ đề nóng ở trong nước, không né tránh gì cả. Vì có những ý kiến khác nhau, bên khen bên chê chẳng hạn rồi có những lúc mình có những bài viết nó hơi mạnh quá, thậm chí cực đoan một chút, thì mình cũng phải chấp nhận vậy. Nhưng sau một thời gian thì mình phải tin là cái hoạt động dân chủ của trên web nó làm cho những người tham gia diễn đàn họ tự chỉnh sửa để trở nên sâu sắc hơn, hay hợp lý hơn, và những người cực đoan thì sẽ tự giải tán, hay tự rút đi vì tự họ cảm thấy không thích hợp hay không cần thiết. Lại cũng có những người khác thấy thích thì tự tham gia chứ không ai cấm ai cả. Diễn đàn tự do có thể cũng là một yếu tố thu hút mọi người. Cũng phải nói trang web này thành công một phần là nhờ danh tiếng của làn sóng đài BBC và của các thế hệ anh em khác đã đi trước chúng tôi đã xây đắp từ năm 1952. Họ đã dồn vào đấy biết bao nhiêu tâm trí và tình cảm của mình, từ trước năm 1975 rồi đến khi Sài Gòn sụp đổ, và sau đó giai đoạn thuyền nhân. Tất cả những điều đó nó tạo ra một tình cảm, và một niềm tin, một hy vọng trong đồng bào hải ngoại cũng như ở trong nước, cả trong Nam lẫn ngoài Bắc, vì thế khi họ nghe tiếng là có trang web của BBC thì họ tìm đến để chia sẻ suy nghĩ của họ. Ngày xưa họ gửi về đây cả hàng cả ký lô thư tay, nhiều lắm, kinh khủng lắm, không thể tưởng tượng được. Những người ngày xưa gửi thư thì bây giờ họ vào trang web, và khi họ và trang web này họ tin là họ có thể tự do nói được những gì họ muốn nói. Ðây cũng là một thách thức của chúng tôi, là vì thường mỗi ngày chỉ có 5, 7 người vào sở, mà email gửi vào thì cả hàng ngàn mỗi tuần... -NV: Dự tính tương lai của anh cho ban BBC Việt Ngữ? -Nguyễn Giang: Nói về hướng đi chung thì chắc chắn là BBC tiếng Việt sẽ phải liên kết và hợp nhất lại với toàn bộ BBC và các chương trình khác, nó là “intergration” đấy, với tất cả các ban ngôn ngữ ở đây, để cùng chia sẻ thông tin, cùng chia sẻ cách làm bài, thậm chí nhiều người không biết chứ có rất nhiều bài không phải do người Việt sản xuất, vì nội dung đã được duyệt qua, nhất là những trang ảnh chẳng hạn, vì mình đã chia nhau ra, như những tin Brazil chẳng hạn, hay tin từ vùng nói tiếng Tây Ban Nha hay là tiếng Ấn Ðộ, hay tiếng Việt cũng vậy, thì một người trong ban của ngôn ngữ ấy làm, rồi thông báo ngay lập tức, qua hệ thống BBC gọi là “global exchange,” chúng tôi vào đấy thì mọi thứ đã nằm sẵn trong hệ thống rồi, thì ban này chỉ cần khoảng mười, mười lăm phút dịch lại rồi đưa lên trang web của mình. Chính vì hệ thống ấy mà 26 ban ngôn ngữ còn lại sẽ làm việc với nhau nhiều hơn, và trở nên mạnh hơn, nhanh hơn. Ngược lại nếu Việt Nam có câu chuyện xẩy ra mà chúng tôi phỏng vấn một người trong nước quan trọng, thì cũng qua hệ thống “global exchange” chúng tôi báo cho họ, và các ban ngôn ngữ khác thấy tin đó thích hợp để dùng thì họ sẽ dịch ra và cho lên trang web của họ. Nói tóm lại là chúng tôi sẽ điều chỉnh cách làm việc để chung sức thay vì chia sức. -NV: Ðó là hướng đi chung, thế còn những dự tính riêng của anh cho ban Việt Ngữ? -Nguyễn Giang: Vâng, một điều sẽ được thực hiện nữa là tăng tính đa dạng của từng bài một. Tiếng Anh nó gọi là multimedia at story level. Tức là khi người đọc bấm vào trang web hay trong smart phone hay iphone bất cứ ở đâu, thì bài vở sẽ hiện ra bằng format thích hợp, thí dụ trong một bài có thể vừa có chữ, vừa có hình ảnh, có sound clip và cả video clip, rồi có thể có cả diễn đàn cũng dẫn vào đấy luôn để cho người đọc có thể vào bình phẩm. Ngoài ra, bài viết hay bài phỏng vấn cũng có thể được đưa ngay lên các trang mạng xã hội như Facebook, Twitter, để những người dùng Twitter biết mà vào xem. Còn một chuyện mà tôi muốn làm mà có thể sẽ phải mất rất nhiều thì giờ là tạo ra một cộng đồng chia sẻ tin, bài, và thảo luận về những vấn đề được quan tâm trên mạng, đại khái là mở một câu lạc bộ trên mạng BBC mà ai cũng có thể tham gia được, cả người có tin lẫn người xem tin. Dĩ nhiên sẽ phải có người điều động và phải đặt ra luật chơi là một cộng đồng như vậy phải vận hành như thế nào. Nhưng nếu làm được như vậy thì sẽ có một tác động rất lớn đến thị trường truyền thông quan tâm đến thông tin về Việt Nam. Một điều nữa tôi muốn chia sẻ là về việc tác động đến Việt Nam, thì quan điểm chủ đạo của chúng tôi là vùng Ðông Nam Á và Việt Nam ngày sẽ càng toàn cầu hóa hơn, và nếu mình có mặt ở nhiều chỗ, chia sẻ thông tin được nhiều thì tác động sẽ nhanh hơn với từng cá nhân, từng gia đình, từng thể chế để có thể tạo ra những thay đổi tốt hơn về môi sinh, xã hội, và cả thời sự. -NV: Xin cảm ơn anh về cuộc phỏng vấn này! |
That ra, “Ong Tho Viet” Nguyen Van Tho vao Hoi Nha Van Viet Nam Cua Truoc hoac Cua Sau deu nhu nhau, cua nao cung dan vao cau xi.
Là một người Việt ở Đức tôi thấy ông Thọ chỉ là một nhà văn cỡ “thường thường bậc trung”, nhưng cái đoạn lèo lá, ma lanh và thớ lợ thì không ai bằng. Ông ta dùng mọi thủ đoạn để nổi danh đến mức quên cả nhân cách của một nhà văn dù chỉ là hạng tầm thường nhưng tối thiểu phải có. Một lần khi gặp ông Nguyễn Bình, TBT báo Tuần tin tức, một tờ báo của người Việt ở Đức, ông ta cho ngay một câu : “Báo của cậu là báo lá cải”. Khi bị ông Bình vặn lại : “Thế nào là báo lá cải?” thì ông ta nhăn nhở cười “Mình đùa”. Về sau khi ông Bình chuyển cho người khác làm tiếp tờ báo này thì ông Thọ lại nịnh bợ báo để được đăng tải “Quyên” của ông miễn phí trên báo. Theo ông Bình thì hóa ra hồi ấy ông “phạm tội” làm báo ở Đức mà không biết đến “Nguyễn văn Thọ” là ai nên mới bị chê là “báo lá cải”. Ông Bình chua xót : “Có thể Tuần tin tức “lá cải” thật, nhưng bác Thọ gửi đăng Quyên ở trên đó thì chắc “Quyên” nó lá cải hơn nhiều”.
Rồi cái lần Trần Đăng Khoa sang Đức, Thọ nhà văn đi theo điếu đóm phục dich và bị đàm tiếu là Thọ đang muốn xin vào làm hội viên hội nhà văn VN nên “nịnh” Trần Đăng Khoa theo kiểu “vận động hành lang” để Trần Đăng Khoa giúp cho (và có hiểu theo kiểu “cửa sau” thì cũng đúng thôi, vì theo lý mà nói thì ai muốn vào đấy cũng phải làm đơn chứ, cửa trước chứ, làm gì có “cửa sau”, nhưng ở đây cần phân biệt 2 loại hội viên, một loại là quá tài, quá nổi tiếng hoặc có nhiều đóng góp quá rồi để hội phải tự nhận thấy và tìm đến để vận động kết nạp vào hội , và loại khác – có lẽ là đông hơn – tài năng nhàng nhàng nhưng tìm mọi cách vào hội và số này bị số thứ nhất gọi là vào theo “cửa sau” thì có lẽ cũng chẳng oan chút nào).
Thôi thì ở đời nó là như vậy, khi biết chuyện này ông Nguyễn Bình, nguyên TBT báo Tuần tin tức ở Đức có tâm sự với tôi thế này : bác Thọ viết văn cũng được và có cái lợi thế hơn so với các nhà văn trong nước ở chỗ bác ta là một nhà văn Việt đang tha phương cầu thực ở nước ngoài nên dù ít dù nhiều thì cũng có cái mác “ngoại” gắn ở mặt trước. Trong bối cảnh văn học trong nước cũng chưa có gì “đổi mới” theo thời cuộc hoặc bị hạn chế vì những lý do khác nhau và các nhà văn trong nước đấu đá nhau quá nhiều thì cái mác “ngoại” (cho dù là “rởm”) của bác Thọ lại càng được dịp phát huy hết tác dụng, vì dù sao dân ta vẫn sính ngoại. Chứ còn cái tiểu thuyết Quyên của bác ấy cộng đồng bên này người ta đọc và đánh giá rằng : chỉ là cái sự góp nhặt rồi viết lên số phận của hàng nghìn con người vượt biên bất hợp pháp như kiểu văn kể chuyện mà thôi, không xây dựng được một hình tượng nhân vật tiêu biểu hay lý tưởng cũng như không thể phản ánh nổi tâm tư nguyện vọng của cộng đồng xa xứ nên chẳng có giá trị văn học hay nghệ thuật gì cả. Gửi bán ở các cửa hàng bán đồ ăn châu Á ở Đức không thể nào bán nổi, chẳng ai mua (nói như thế thì hơi quá, nhưng phát hành 100 quyển thì chỉ bán được một hai quyển, đó là sự thật).
Đọc Quyên của Thọ muối tôi có cảm giác chủ yếu dựa vào những cảnh vật lộn với “sex” để gây chú ý hơn là xây dựng hình tượng nhân vật lý tưởng, vì vậy tôi tặng cho Thọ muối mấy câu thơ sau :
Thọ nhà văn viết văn như đánh vật,
Thọ đầu lâu đánh vật với văn chương.
Thọ xương thất nghiệp viết văn,
cái tay Thọ ấy làm ăn cái gì.
Mong anh Thọ muối đọc bài thơ này và hiểu mình đang là nhà văn đứng ở đâu trong cái cộng đồng này.
Thân gửi bác Người Sông Lam- Thọ muối nguyên là đảng viên cs đội trưởng lao động hợp tác thời Đông Đức. Thọ muối không đặt đơn xin tị nạn, mà được ở lại Đức theo tiêu chuẩn nhân đạo của chính phủ Đức sau khi thống nhất. Sau đó Thọ muối bán hàng rong quần áo ở các chợ. Hàng hóa thời kỳ đồ vải nhập lậu, bán lậu nên cũng kiếm chác được. Tất nhiên Thọ muối có giấy phép bán rong ( Tôi phải nó rõ điều này kẻo Thọ muối kiện nguy to). Thọ muối là cánh tay nối dài của Sứ quán VN, chuyên bám theo váy bà Phan ý Nhi. Văn chương vào dạng thường thường bậc trung, so nhiều người chưa vào hội nhà văn trong nước còn kém xa. Không rõ Thọ muối vào hội NV VN bằng cách nào. Theo chúng tôi về thực tài Thọ muối chưa đến lượt. Trước đây mấy năm, Thọ muối về thì thụp với mấy ông ở báo VNQĐ giựt được giải về truyện ngắn. Mấy năm gần đây Thọ muối về thường xuyên, phát biểu lung tung, sặc mùi nịnh bợ, đội người trên, nên giựt được giải nhì với truyện dài Quyên- của hội NV VN. Anh em ở Đức nghe Thọ muối chán đến tận cổ, họ có muốn nói ra hay không mà thôi.
Toi muon duoc biet, vi ly do gi ma ong Nguyen Van Tho xin ti nan tai Duc va tu choi tro ve dat nuoc minh ? Mot nha van nhu vay thi co xung dang de duoc tin tuong hay khong ?
Thưa ông Nguyễn Văn Thọ
“Tôi Nguyễn Văn Thọ đã làm đơn xin vào Hội nhà văn theo cửa sau. Vậy đề nghị ông nói rõ công khai cho tất cả các nhà văn Việt Nam biết: Tôi làm đơn xin vào Hội nhà văn theo cửa sau như thế nào. Và, xin ông chứng minh rõ điều đó.”
Xin ” công khai “trả lời : Chuyện ông Nguyễn Văn Thọ “làm đơn xin vào Hội nhà văn theo cửa sau ” là không có gì ngạc nhiên .Chấm hết.”
Bớ các bác,
Tại VN, nhà nào có cửa trước và cửa sau đều thông ra đường thì gọi là nhà hai mặt tiền! Mà nhà hai mặt tiền thì cao giá lắm! Ông Hữu Thủm lại đang quản lý cái hội cửa trước cửa sau nầy.. nên thôi, cửa nào cũng là cửa cả, đều thông ra “họan lộ”! Do đó, tác giả, tác phẩm nào được cái hội nầy hợp xướng mà không bốc mùi mới là chuyện lạ!
Em chắp tay bái phục tính châm biếm của bác Hảo. Bác xin lỗi Thọ muối, đọc kỹ khác gì lại cho Thọ muối thêm một bài học nữa, ngay bác nhắc lại tiêu đề bài viết( NHÀ VĂN NG V THỌ VÀO HỘI NV VN BẰNG CỬA TRƯỚC; KHÔNG PHẢI CỬA SAU) tự nó đã nói lên điều đó. Thọ muối chắc cay lắm nhưng đành chịu. Sao bác không chúc Thọ muối viết hay hơn nữa, mà chỉ chúc viết nhiều hơn nữa?. Em hiểu bác Thọ muối có khi nào viết hay được đâu mà chúc. Bác bảo bảo do trình độ diễn đạt bác kém, nên hai câu văn bác không đúng ý. Mọi người hiểu ý bác mà, không phải bác sợ Thọ muối đưa bác ra tòa mà viết cái thư xin lỗi này. Theo em Thọ muối im lặng có lẽ hay hơn.
Em không phải là văn nhân như các bác, nên không biết nhân cách có ảnh hưởng gì đến viết lách hay không?. Hôm rồi có một số trang mạng( vietinfo.eu) đưa tin ý đồ thôn tính VN của Trung Quốc, Thọ muối dãy nảy lên, (như khi đọc tin bác Hảo bảo Thọ muối vào HNV VN bằng cửa sau)cực lực phản đối các trang này đăng tin không đúng, với giọng y trang của bà Nguyễn Thị Phương Nga. ( Tôi nhà văn N V Thọ cực lực phản đối… những tờ báo lá cải đăng tin này..). Hèn chi họp mặt người Việt, lúc nào cũng thấy Thọ muối đứng sau các bác sứ quán đến phát biểu chỉ đạo. Qua đây anh em sống ở Berlin mong bác Thọ muối nên chuyên tâm làm ăn, viết lách, chứ bám theo bà Phan ý Nhi ( nhân viên sứ quán) mãi, anh em cũng chán lắm. Họ sì sèo nhiều lắm.
Ông Trần Mạnh Hảo viết:…
“Nhiều người đã hỏi tôi: Trần Mạnh Hảo vào Hội nhà văn VN bằng cửa sau hay cửa trước? Tôi phải thành thật trả lời: Vào cửa trước hay cửa sau có gì quan trọng đâu, vì mỗi lần đại hội nhà văn thì tôi được gặp vô số nhà văn có thẻ hội viên mà không có tác phẩm, hoặc gặp những hội viên chỉ có tiền bạc của đại gia mà không có trang viết của văn nhân. Thử hỏi, những người như thế thì làm sao vào Hội nhà văn VN bằng cửa trước như Nguyễn Văn Thọ. Riêng tôi, không vào bằng cửa nào cả, vì họ tự động lôi cổ tôi vào năm 1976, khiến nhiều lúc tôi ngỡ Hội nhà văn VN đã thay cửa sau thành cửa trước, và biến cửa trước thành cửa sau!
–> góp ý: Chuyện đời lắm cái kỳ cục, người không muốn vào HNV như ông Trần Mạnh Hảo thì lại “bị lôi cổ vào”, còn có những kẻ thèm khát muốn được “vào cửa trước”, không được thì lại chui luồn cửa sau…!
Muốn góp ý thì cũng phải biết người biết mặt, biết thân thế nhà văn…Qua bài viết này tôi muốn tìm hiểu về nhà văn Nguyễn Văn Thọ, gõ vào Google mấy chữ “nhà văn Nguyễn Văn Thọ” thì hiển thị những báo nói về ông Thọ như Đất Việt, Thanh Niên, CAND, báo tuổi trẻ.com cũng đã có trao đổi với ông Thọ. Quá khứ là dĩ vãng, bây giờ là hiện tại, dù đã ung dung bước vào HNV cửa trước hay chui luồn vào cửa sau điểu đó không quan trọng, mà quan trọng ở chỗ là mình đã đóng góp hoặc đã làm được gì giúp cho VĂN CHƯƠNG VIỆT NAM thêm phong phú, hay chỉ nịnh bợ, viết theo đơn đặt hàng và làm nô bút cho tập đoàn CSVN phản quốc hại dân?
Nếu đã một thời như thế hay đang cam phận là văn nô thì hãy mau thức tỉnh (phản tỉnh), nhìn vào sự thật hiện tình xã hội VN, đem tri thức và công sức của mình góp phần cổ xúy cho DÂN CHỦ hoá Việt Nam, đấy cũng là cách vun xới và chăm sóc cho Cách Mạng hoa lài sớm nở trên quê hương Việt Nam đấy thưa ông Thọ, ông Tuấn, ông Hảo và tất cả quý vị trong Hội Nhà Văn ạ!
Kính chúc Quý Vị thành công và thành nhân, trở thành những nhà văn “thật thà lương thiện” và hữu ích cho Tổ Quốc và Dân Tộc Việt Nam (chứ không phải phục vụ đảng CSVN).
Thật ra Hảo nói Thọ Muối đi cửa sau vào hội nhà văn là…Oan lắm !
Trong số nhà văn VN ở Đông Âu, Thọ là một người hành tung mờ ám. Ngôn từ bất nhất . Cách hành xử với mọi người, nhất với chính quyền cộng sản trong nước …Thì cũng bất nhất luôn.
Đó là thái độ mạnh bên nào cào áo bên ấy, là kẻ cơ hội và vụ lợi….Hay vì nhiệm vụ ?. Chứ chẳng dân nước gì đâu….
.Cũng phản kháng, phản tỉnh , i e chống đối, theo đóm ăn tàn….rồi thời gian vừa qua thì thậm thà, thậm thụt, ra vào bợ đỡ nhà cầm quyền trong nước một cách…Rất đáng xấu hổ
Thọ cũng nhiều lần đại diện Việt Kiều khắp thế giới cảm ơn Đảng, nhà nước trong hôi nghị Việt Kiều thăm quê ngày tết, hay Tổng Mạnh sang Đức công du…
Người xưa có câu: Phong hủi hiện ra mặt, què quặt hiện ra chân tay…Ngẫm ra sâu sắc lắm
Thọ hãnh diện. Đi đến đâu cũng mang khoe tấm ảnh chụp chung với tổng Mạnh để lấy oai !
Khoe cả ta được nhà nước chỉ định đại diện cho bốn triệu đồng bào hải ngoại nói lời cảm ơn đảng và hưá hẹn này nọ…Nghe mà phát tởm.
Một người như Thọ thì vào hội nhà văn theo kế hoạch và chị thị cuả đảng, đại diện người Việt nước ngoài ở Châu Âu và toàn thế giới. Nếu mai ngày đảng có “chủ trương” thì biết đâu Thọ cũng được cơ cấu vào quốc hội ( Đại diện cho người Việt ở nước ngoài) ..
Đảng đã kế hoạch cơ cấu thì cứ cửa trước mà đi…Cần gì phải đi cửa sau.
Ái ôi cái ông Tây Dzô-Dzép Xì-Mít này,
sao lại rõ chuyện nhà (người) ta thế nhỉ !???
TRĂM NĂM BIA ĐÁ VẪN MÒN
NGÀN NĂM BIA MIỆNG VẪN CÒN TRƠ TRƠ
Xí-Mít ơi,
“Thằng Trần Mạnh Hảo” đáo để lắm,
“nó” lùi một, tiến hai ba bốn đấy nhe !
Cứ “wait&see” hồi sau sẽ rõ !
Lão Ngoan
Doc the nay ma bao HAO lui sao??
“Riêng tôi, …….. khiến nhiều lúc tôi ngỡ Hội nhà văn VN đã thay cửa sau thành cửa trước, và biến cửa trước thành cửa sau!”
Hong biet tho muoi nghi sao???? Hehe.
Thưa anh Cường, anh Sigma:
Gặp đối thủ AQ ở làng Mùi, thì Chí Phèo làng Vũ Đại cũng thua .
Hảo vội vàng xin lỗi Thọ vì thấy cái ” thua đó ”
Bề ngoài Hảo là người không biết sợ….Đến cả trung tướng công an Hữu Ước, Hảo cũng gây sự tùm lum. Ước không chấp.
Nếu Ước chấp Hảo, thì dù được, Ước cũng thua.
Nhưng nếu Hảo đối đầu với Thọ thì chỉ từ thua đến thua mà thôi.
Cái thắng, thua nó nằm ở mỗi cương khác nhau, nhân cách khác nhau và nhiệm vụ khác nhau…..
Ở đời…..Ai dây với hủi cũng thua. ! Huống chi…Thằng AQ bị cụ Cố làng Mùi tát cho một cái là được nổi tiếng khắp làng.
“Nếu ông không tiến hành trả lời đề nghị này của tôi, sau một tuần, thì căn cứ vào luật pháp nhà nước về quyền bảo vệ nhân phẩm và con người, tôi buộc phải đưa ông ra toà án nhân dân để chúng ta hai Nhà văn cùng giải quyết.”
Đọc lời doạ thì biết hắn là ai.
Thơ Ngỏ gởi Hội Nhà văn Việt Nam
===========================
“Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét”
Phùng Quán
Thân phận Nhà văn Việt Nam
Buồn như ăn cơm lẫn cám
Lối viết cách sống hai mặt
Ngoảnh mặt Sự Thật cam tâm
* * *
Thân phận “người” tổng khủng hoảng
Nhà dột từ nóc toang hoang !
Chiến tranh bào mòn nhân cách
Lòng trung thực vắng nghĩa trang !
* * *
Tương lai Văn chương Nước nhà :
Nhân cách nhà thơ văn gia
Trung thực = Mặt Trời soi sáng
Văn cách = Máu đỏ thi ca
* * *
Xin cả dân tộc tự vấn !
Tự xét tận cùng căn tính
Nhỏ nhen hận thù biển lận
Văn chương = Công lý cán cân
* * *
Tí «nhà văn» tí «lưu manh» !
Thượng bất chính hạ tắc loạn !!
Bên kết bè ! Bên kết cánh !
Viễn cảnh Văn chương tụt gành !
Nguyễn Hữu Viện
Thì Sit-Ma thấy ngay đó,
Xin lỗi kiểu này bằng đào mả ….”chó” người ta lên phải ko bác !???
Đã bảo đừng dây với …. HẢO , huhuhuhuuuuuuuu
Lão Ngoan
Xin cảm ơn:
- Đàn Chim Việt đã cung cấp thông tin đầy đủ để chúng tôi có tài liệu đọc trong thời gian đen tối do bóng phủ của tin tặc này;
- Các tiện ích internet cho phép tìm nhanh những thứ cần đọc;
- Các quý nhà văn xác định: Hội nhà văn Việt Nam hiện có HAI CỬA.
Điều thứ 3 không phải để bàn về đường đi nước bước mà là CÁCH ĐI. Điều này, nhờ điều thứ 2 (internet), làm gợi đến cách đi có từ xa xưa do Án Anh (Bình Trọng) nói lên:
- Đó là chỗ chó chui, chứ không phải chỗ người đi. Có sang sứ nước (vào Hội nhà) chó thì mới vào cửa chó, chứ sang sứ nước người (vào Hội viết) thì tất phải đi cửa người.
[Chú thêm để … cập nhật. :-)]
Thân mến.
Cái đám văn nghệ sĩ Bắc Cộng chỉ là một đám bị rọ mỏm theo cách nói của đồng chí mười cúc. Mười cúc đã có thời cởi trói cho sủa vài tiếng vu vơ rôi lại bị rọ mỏm tiếp.
Đi vào bằng cửa trước hay cửa sau có gì khác lạ mà phải đính chính rồi hù dọa đòi đem ra trước mấy quan tòa thất học XHCN xử theo luật rừng , xử theo chỉ thị thiệt là tức cười.
Người ta nói là đi vào bằng cửa lớn. Nhưng mấy nhà văn rọ mỏm thì cho đi vào cửa trước. Đi cửa trước mà là “khung cửa hẹp” thì phải quỳ, phải lạy, phải bò, phải mọp, phải trườn thì danh giá gì nhẩy. Cửa trước dành cho mấy chú bưng bô , đội trên đạp dưới , viết theo chỉ thị. Kiếm mấy cái bằng khen , giải thưởng nầy nọ tùy theo công khuyển mã nhiều hay ít. Có gì mà hảnh diện khoe khoang.
Hổn danh là Thọ Muối. Muối nầy là muối gì? Muối mặt chăng? Vậy thì đâu có hay còn liêm sĩ khi đã có hổn danh là muối mặt thì ồn ào phản đối chỉ làm cho bá tánh quần hùng cười đã đời. Cũng như đã lộ rõ bản chất của một “thằng hèn” giống như đồng chí (thằng hèn) Tô Hải
Thật ra,không phải vô tình hay ngẫu nhiên mà nhà thơ TMH.viết bài này.Tiếng là xin lỗi nhưng thực chất
là “mượn gió bẻ măng” hay chơi xỏ kiểu Bắc Kỳ (xin lỗi các bạn Bắc).Tôi thì tôi đọc giữa 2 hàng chữ mới nhận ra được.
Đúng vậy,NVThọ làm sao phải vào cửa sau mà đi cửa trước giữa thanh thiên bạch nhật vì ông ta đại
diện “xứng đáng và hàng đầu” (không phải đầu hàng) cho bộ phận nhà văn “khúc ruột ngàn dặm”.Thế
thì không có lý do gì ông ta lại đi cửa sau một cách lén lút và dấm dúi không đúng vai trò nhà văn cách
mạng…”chân chính” của HNV,cái loa tuyên truyền theo kiểu bồi bút của đảng CSVN.?
Hỏi rằng trong số văn thi sĩ hải ngoại còn ai “đứng xáng” với vai trò “chiến sĩ” hơn ông ta nữa cơ chứ ?
Tôi đã đọc một số truyện ngắn, và truyện Quyên vừa được giải của hội nhà văn VN của ông Nguyễn V Thọ. Không hiểu sao mấy truyện này lại được giải của hội nhà văn, trong khi đó có rất nhiều truyện theo chúng tôi hay hơn rất nhiều lại bị loại. Dạng văn của ông Thọ là dạng văn thông tấn. Có lẽ các giải thưởng của hội nhà văn VN đã được chia phần theo cổ cánh, và các vùng miền. Nếu không theo dạng cổ cánh, cửa sau trước, thì ông Thọ được chia theo vùng Đông Âu chăng?. Còn đọc diễn văn tụng ca tổng bí thư đảng, đấng ngồi trên, chúng tôi cam đoan ông Thọ xứng đáng nhận giải. Chúng tôi sẽ trở lại vấn đề này,bằng những bài viết cụ thể trong thời gian xắp tới.
Thôi thôi xin can cụ Công Tâm.
Đừng nên bắt quàng chuyện này sang chuyện nọ mà .. rách việc.
Cũng cái chuyện hội Nhà văn VN phát giải mới nảy ra vụ Trần Mạnh Hảo phê “nặng tay” nhà văn quân đội Sương Nguyệt Minh, mà ông Trần Ngọc Tuấn phải lên tiếng qua web một ông cựu quan văn nghệ. Tuấn còi cũng ra tay định bệnh rồi bốc thuốc, nhưng cho liều lượng “quá tay”, nên con bệnh Trần Mạnh Hảo bị phạm thuốc, có ngay các “phản ứng phụ” (side-effects) do lậm thuốc !
Thày lang Hảo cũng bổ thuốc lại cho lang vườn Tuấn còi làm sao mà đụng ngay đến Thọ muối, khiến ông này nhảy dựng lên như “điả phải vôi” !
Lang Hảo đã hòa giải hòa hợp dân tộc rồi, xin các lang vườn khác hãy ngưng trò bốc thuốc bổ cho nhau lại dùm, kẻo không cả làng xóm trở thành làng Vũ Đại mất và toàn làng trở thành nạn nhân “mất gà mất chó” … rồi tha hồ lôi nhau ra chửi mất hết ngày giờ của nhau và làng xóm rác tai vì tiếng bấc tiếng chì.
Kít ai vừa mũi người đó. Cái hội nào tăng giải ai tác phẩm nào là quyền của họ và nó phản ánh trung thực lại cái sở trường lẫn sở đoản của hội ấy. Wên chủ trương đuờng lối (nhất thời) của hội đó.
Cứ xem như Hội đồng xét duyệt và trao giải thưởng Nobel văn chương và hòa bình của Thụy Điển mà còn bị chửi dài dài mỗi lần phát giải đấy nhe qúi vị.
Kính cáo,
Lão Ngoan Đồng